Trong tiết Công nghệ, cô giáo tổ chức cho cả lớp làm thủ công.
Trên bàn nào giấy màu nào kéo, đệm bên dưới là một tờ giấy kẻ ô. Tôi đang lén lút viết bài thuyết trình để cạnh tranh ủy viên liên đội:
“Từ khi còn nhỏ, ước mơ của tôi là trở thành một phóng viên xuất sắc…”
Bỗng tờ giấy nháp bị giật đi, đầu bút vạch thành một đường dài. Quay qua nhìn, là Ngô Thừa Thừa, bạn cùng bàn với tôi, cũng là đối thủ cạnh tranh tiềm tàng của tôi.
Giật lại mấy lần nhưng không thành công. Cậu ấy giơ cao tờ giấy nháp, đọc thành tiếng: “Ước mơ của tôi là trở thành một phóng viên xuất sắc, ha ha ha ha, cậu có biết phóng viên là nghề gì không?”
“Sao lại không biết? Trả tớ đây!” Mặt tôi đỏ lựng, xấu hổ không biết chui vào đâu.
“Vậy cậu nói đi, phóng viên là làm gì?”
“Dì Chu làm việc ở đài truyền hình, bảo Lý Miễn đi mà nói cho cậu.” Tôi thật sự không trả lời được, thẹn quá hóa giận, lập tức quay lui cầu cứu.
Lý Miễn không làm thủ công, trông có vẻ cũng đang hí hoáy viết gì đó. Cậu ta dừng bút, hỏi như ông cụ non: “Vì sao cậu lại muốn làm phóng viên?”
“…” Tôi nhân đó giật lại tờ giấy nháp từ trong tay Ngô Thừa Thừa, liếc cô nàng rồi đáp, “Tớ muốn tranh cử ủy viên tuyên truyền nên đương nhiên phải viết như vậy rồi. Làm người dẫn chương trình cũng được.”
“Xì.” Cậu ta cười để lộ má lúm đồng tiền, “Ước mơ của cậu chỉ là làm ủy viên tuyên truyền mà thôi, viết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092698/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.