*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Năm 1998, tôi 10 tuổi, sắp vào lớp 4.
Mùa hè vẫn nóng như mọi khi, tiếng ve kêu rả rích. Bà chủ sạp hàng chuyển ghế đẩu ra trước cửa, vừa cắn hạt dưa vừa phẫy quạt, tán gẫu câu được câu chăng với cô chủ tiệm chụp hình bên cạnh.
Đúng lúc đi ngang qua, thế là bị bọn họ gọi lại: "Lộc Lộc đi đâu với mẹ đấy?"
Tôi đang tập trung vào máy nuôi thú, nghe thấy tiếng thì ngẩng đầu lên, nở nụ cười cho có: "Đi dự đám cưới ạ."
"Đám cưới của ai?"
Nhưng tôi chưa kịp trả lời thì đã thấy mẹ sắp rẽ ở đằng trước, bèn vội vã đuổi theo, đút máy nuôi thú ảo vào trong túi.
"Nè Lộc Lộc, ai cưới thế?" Sao người lớn tò mò vậy nhỉ.
"Cháu không biết!" Tôi ngoái đầu, chỉ để lại một câu như vậy.
—
Đúng là không biết đám cưới của ai cả, nhưng điều đó không ngăn cản bé đoạt giải Xuất sắc trong cuộc thi Tiếng hát thiếu nhi hát tặng cô dâu chú rể.
Nhân tiện nói luôn, chỉ cần đăng ký tham gia là đảm bảo có giải thưởng không thấp hơn Xuất sắc.
Hồi ấy khách sạn nào có điều hòa, hội trường cũng không mát hơn bên ngoài là bao. Tiệc tùng linh đình, người người chen chúc nhộn nhịp, nhưng tôi chẳng mấy hứng thú, cúi người chơi game tiếp.
Một lúc sau, có cảm giác mẹ đang kéo tay áo tôi. Tôi đứng dậy nhìn, hóa ra chú Hoàng đi cùng mọi người đến mời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092697/chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.