Đường đi cũng không phải quá khó khăn, xăng thì còn nhiều, thức ăn tuy chuẩn bị không đủ, nhưng đồ mà Lạc Hương mang đến cũng đủ để giữ cho không bị đói bụng, làm cho người ta lo lắng nhất là xe trên đường cao tốc. Những xe này có số ít giống như bọn họ chạy cực kỳ nhanh, một số còn lại thì vẫn không nhúc nhích dừng ở giữa đường, thường thường còn sẽ có người biến dị xuất hiện, đụng vào xe đang chạy. Không giống với lúc bình thường, loại tai nạn xe cộ này thường thường là người biến dị bị đánh bay, khiến toàn thân đều là máu, lại vẫn có thể đứng lên, mà xe thì sẽ bị hủy, người ở bên trong sẽ bị thương.
Cho nên Lam Ba lái xe vô cùng cẩn thận. Không thể không nói kỹ thuật lái xe của anh ta rất được, trước một đống chướng ngại trên đường cao tốc, vẫn có thể lái xe ổn định, không có chút nguy hiểm nào.
Lưu Hải vốn muốn thay lái xe lại chỉ có thể nhún nhún vai: “Đội trưởng, xin lỗi hen, cậu chỉ có thể tiếp tục vất vả rồi. Nào, ăn chút đồ, uống chút nước đi.” Sau đó Lưu Hải rất nịnh hót hầu hạ Lam Ba, bộ dáng vô cùng khôi hài.
Không khí thoải mái không ít, thần kinh của mọi người cũng không còn căng thẳng nữa.
Lạc Hương nhìn đồng hồ, đã sắp ba giờ chiều, nhưng còn cách Thượng Hải một nửa lộ trình. Đêm đầu tiên của đợt biến dị, sắp đến rồi.
Ở chỗ cửa thu phí, xe ngừng lại. Lam Ba nhíu mày mắng: “Tình huống tôi lo lắng nhất đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/181420/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.