Lạc Hương trốn đến nửa đêm, đến bốn giờ sáng mới ra khỏi không gian, tuy rằng cảm giác áp lực nguy hiểm vẫn còn, nhưng không mãnh liệt nữa, cô biết nên hành động, tốt nhất vơ vét hết vật tư tốt sau đó lập tức ra khỏi thành phố.
Trong siêu thị cũng không có ai, hiển nhiên buổi tối tất cả mọi người đều trở về nhà, thuận tiện cho Lạc Hương. Lạc Hương đem đồ ăn có thể tìm được thu vào, máy vi tính cùng đồ điện cũng không buông tha, quần áo linh tinh cũng đều đóng gói, có điều quần áo ở siêu thị này quá ít, cũng không có nguyên liệu vải tốt, mình còn phải đi cửa hàng trang phục một lần. Lạc Hương lại tìm được kho hàng, đem hàng hóa bên trong thu lại. Song lúc ra đến cửa cô lại do dự, từ trong đống đồ ăn chọn thứ mình không thích đặt lại lên trên kệ hàng của siêu thị, số lượng không ít, có lẽ còn có người khác cần, làm quá đoạn tuyệt cũng không tốt.
Cửa hàng trang phục rất dễ tìm, đi vào cũng dễ dàng, rất nhanh đã vơ vét được một đống quần áo nam nữ các kiểu, lớn nhỏ đều mặc kệ, trong tiểu lâu cũng có máy may có thể tự mình sửa. Xăng dường như hơi khó tìm, trạm xăng dầu có xăng nhưng không cách nào chứa đựng, may mắn cô gặp được xe vận chuyển xăng, dứt khoát đem chiếc xe kia thu luôn vào không gian. Có lẽ có thể dùng một thời gian, dùng hết rồi không tìm được nữa thì thay mô-tơ thành bình ắc quy, nên may mắn lúc trước cô vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/181419/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.