Lạc Hương vẫn đứng chờ ở chỗ này, nghĩ Trác Hiên hẳn sẽ không kéo dài quá lâu mới đúng.
Quả nhiên, mười mấy phút đồng hồ trôi qua, bầy dê biến dị này đã từ nơi này chạy đi, trái lại có vài động vật có khứu giác linh mẫn chậm rãi bắt đầu đảo quanh ngoài sân, hiển nhiên muốn tiến vào.
Lạc Hương đã sớm rắc bột phấn mà Trác Hiên giao cho mình bốn phía quanh sân, đáng tiếc hiệu quả không thật sự tốt, mấy thứ kia tuy có hơi đắn đo, không trực tiếp vào trong, nhưng vẫn không chịu buông tha, tay không quay về. Cho nên mới đảo quanh ở cửa.
Lạc Hương có chút lo lắng đề phòng, đúng lúc này nhác thấy thân ảnh Trác Hiên.
Anh không lái xe, đương nhiên cũng sẽ không đi trên con đường đó, mà là lợi dụng thuật khinh công của mình đi lại tự nhiên trên mỗi nóc nhà.
Từ khóe mắt Lạc Hương liếc thấy anh đến bên người mình, nhưng cũng chỉ là chuyện của mấy chục giây. Tốc độ cực nhanh, có thể suy nghĩ là biết.
“Anh rốt cục chịu về rồi.” Trong lòng Lạc Hương thả xuống được tảng đá lớn, nhưng vẫn sẽ làm khó dễ một chút.
Trác Hiên không nói nhảm nhiều, bọn họ bây giờ còn đang trong nguy hiểm. Mang theo Lạc Hương đi từ nóc nhà, lên lên xuống xuống, đã đến căn cứ trung tâm của Bắc Kinh.
Loading...
“Thật ra dùng dị năng của em thì nhanh hơn.” Lạc Hương nói.
Trác Hiên lắc đầu: “Tôi cần nhìn kỹ thực lực của bọn chúng. Dị năng mặc dù nhanh, nhưng thấy không rõ lắm. Hơn nữa, em tốt nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/1527620/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.