Tuy tai hoạ thế giới phát sinh đột nhiên như vậy, nhưng Bắc Kinh bên này lại không xảy ra vấn đề gì. Thế nhưng có một số khu khác dân cư đông đúc bởi vì xuất hiện thiên tai, người chết rất nhiều, hơn nữa sau khi phát sinh tai họa, cũng không có người nào đi cứu viện, hiện tại mỗi một căn cứ người sống sót đều làm theo ý mình, tài nguyên trong tay đều giữ chặt, đâu dễ lấy ra cứu người.
Lưu Hải tức giận ngồi ở trong nhà Trác Hiên bọn họ buồn bực, Hương Hương bất đắc dĩ, chỉ có thể đi ra hỏi người nào đó rốt cuộc làm sao vậy.
“Thứ mà các thầy đã nghiên cứu ra, vì sao không thể công bố ra ngoài. Đây là của cải của toàn bộ nhân loại. Có những nghiên cứu này, về sau người chết sẽ càng ít hơn.” Lưu Hải đã trải qua rất nhiều rất nhiều chuyện, lại chưa từng thay đổi lòng mình, thiện ác vẫn rõ ràng, ở trong phạm vi năng lực của bản thân, sẽ tận lực đi cứu người.
Lạc Hương nghe anh ta nói không biết nên cao hứng hay là nên bất đắc dĩ.
“Các anh đều do chính phủ Bắc Kinh cung cấp nuôi dưỡng, người khác lại không cho một phần sức lực, tự nhiên thành quả nghiên cứu hiện tại của các anh chỉ có thể giao cho chính phủ tranh thủ càng nhiều lợi ích. Lưu Hải, anh cũng không phải không rõ.” Lạc Hương thở dài, kiên nhẫn khuyên bảo.
Trác Hiên từ trên lầu đi xuống, mày hơi nhăn lại, không kiên nhẫn nói với Hương Hương: “Hương Hương, nói với loại gia hỏa đầu óc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/1527619/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.