“Vừa có hai tên dị năng tới đánh nhau.” Lạc Hương đem những đồ ở trong phòng thuộc về mình đều thu lại, đặc biệt là những quyển sách kia.
“Em không có việc gì chứ.” Trác Hiên cao thấp đánh giá cô một phen.
“Bọn họ còn muốn chiêu dụ hai chúng ta đấy. Em từ chối rồi. Nhưng mà,” Lạc Hương ý bảo Trác Hiên đuổi theo, mang anh đi ra ngoài đến bàn phục vụ đổi gian phòng khác: “Bản thân em từ miệng bọn họ biết không ít chuyện. Tin tức của mấy người mạo hiểm như bọn họ coi như linh thông.”
“Tôi cũng tìm được vài thứ thú vị. Để cho em xem.” Trác Hiên thấy Lạc Hương mở cửa phòng mới: “Sau này em vẫn không nên ở một mình. Cho dù không đi theo tôi, cũng có thể ở trong không gian.”
“Không phải anh không thích em sử dụng không gian à?” Lạc Hương liếc mắt nhìn anh.
“Đồ ngốc, không biết linh hoạt à.” Trác Hiên kề đầu ở bên tai cô thổi khí: “Ai, rời khỏi tôi thì em làm sao bây giờ, Hương Hương ngốc.”
Lỗ tai Lạc Hương không khỏi giật giật, đụng khuỷu tay anh: “Anh trúng gió hở?”
Anh thu lại ý cười trên mặt, khôi phục mặt không thay đổi của trước kia, thản nhiên nói: “Chỉ là tâm tình tốt thôi.”
“Có chuyện gì?” Tâm tình tốt đến mức thần kinh không bình thường. Có điều suy nghĩ một chút, Lạc Hương đem câu phía sau nuốt vào không nói ra. Không thể tiếp tục kích thích anh nữa.
Loading...
Trác Hiên từ trong bao lấy ra một viên thuốc: “Đây là dùng cho dị năng cấp một lên cấp. Cho.”
Lạc Hương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/1527611/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.