Lại một ngày mới.
Lạc Hương thức dậy không thấy Trác Hiên, nhưng từ dấu vết trên giường có thể thấy được tối hôm qua anh đã nghỉ ngơi ở trong này. Tìm một vòng trong phòng, không có người, Lạc Hương biết anh lại đi ra ngoài.
Lần này Lạc Hương cũng không đi tìm anh, lần trước ở Tế Nam một mình ra ngoài bị anh nói cho một trận, để tránh lòng tốt bị cho là gây rối, Lạc Hương quyết định không lo lắng vì người nào đó đi ra ngoài nữa. Ai đó cũng không phải quả hồng mềm. Kỳ thật Trác Hiên nói không sai, anh có thể gặp phải nguy hiểm một lần, Lạc Hương đi ra ngoài có thể gặp đến mười lần. Còn không bằng thành thành thật thật đứng ở nơi an toàn, miễn cho chạy loạn khắp nơi gia tăng xác suất gặp gỡ nguy hiểm.
Có điều Lạc Hương cũng không biết, có đôi khi vận khí trốn mất, không chạy loạn cũng sẽ có phiền toái.
Kỳ thật trên thế giới này không có nơi nào là an toàn tuyệt đối, huống chi chỉ là khách sạn không rõ lai lịch. Mặc dù đang ở khu trung tâm của căn cứ người mạo hiểm, không có nguy hiểm tới từ người biến dị, nhưng cũng không có nghĩa là không có nguy hiểm tới từ ‘người’ khác.
Ngày hôm qua mặt trời không quá nắng, quần áo bên ngoài ban công không khô, nhưng đến buổi tối gió thổi một đêm, lại thêm mặt trời buổi sáng nắng gắt, những đồ phơi ở ngoài đã có thể thu vào. Ở trong không gian lạnh đồ vật tuy cũng sẽ khô, nhưng thiếu mùi hương từ ánh mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/1527610/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.