“Ừm, dị năng có thể lên cấp. Nhưng không chỉ cần huyết tinh cao hơn mình một cấp, mà còn cần hạch não động vật cao hơn mình một cấp. Hơn nữa mấy thứ này cần phải giao cho các giáo sư hợp thành, làm thành thuốc mới được.” Nếu đã nói rồi, Đỗ Minh cũng không ngại nhiều lời hơn.
“Vậy vì sao chúng tôi không có một chút tin tức nào?” Lạc Hương kì quái.
Chuyện dị năng phân cấp bậc mọi người đều biết, mặc dù tiêu chuẩn phán xét có hơi khác nhau, nhưng trên đại thể đều không sai biệt lắm. Dị năng có thể lên cấp lại chưa từng nghe ai nói qua, mọi người đều cho rằng, khác biệt nằm ở chỗ mọi người dùng dị năng có thuần thục hay không, có xảo diệu hay không.
“Chính là viện đặc kỹ Bắc Kinh mới nghiên cứu chế tạo thành công vào bốn ngày trước. Hiện tại chỉ có quân đội cùng số ít cấp trên ở Bắc Kinh là biết, hai người không biết cũng rất bình thường.” Đỗ Minh lúc này cảm thấy hành động tiếp tục nhập ngũ của đội trưởng cũng không phải hoàn toàn không có ích, ít nhất tin tức bên mình khá linh thông.
“Vậy nghiên cứu ở nơi khác có tiến triển không?” Lạc Hương hỏi.
“Cấp bậc dị năng qua cấp năm, hiện tại Bắc Kinh cũng chỉ có sáu người. Nơi khác mặc dù không biết, nhưng những địa phương đó trình độ khoa học kỹ thuật có hạn, nếu không ngoài ý muốn hẳn là không nhanh được như vậy.” Đỗ Minh hừ một tiếng: “Đám ngu xuẩn đó đến lúc này vẫn còn tranh giành quyền lợi, lại có thể tách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/1527603/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.