Hai chiếc xe một trước một sau dừng ở lối vào rừng. Nơi này là nơi giao gần nhất giữa khu rừng sương mù và đường giao thông, cũng là một tuyến đường mà các nhà thám hiểm thường đi.
Lạc Hương rất thích phong cảnh nơi này, tuy rằng cảm giác màu xanh biếc lay động đầy mắt, gió nhẹ thơm ngát phả vào mặt đã không còn tồn tại, thay vào đó là màu xanh thẫm pha màu đen có chút quỷ dị, mang theo ít mùi kích thích, cẩn thận phân biệt lại không phân ra được rốt cuộc trong gió có mùi gì. Có lẽ nhìn ở bên ngoài không thấy gì khác biệt, nhưng người nhạy cảm lại có thể cảm giác được bầu không khí có chút trầm lặng, nguy hiểm.
“Này, hai người đi theo chúng tôi làm cái gì?” Hướng tới Lạc Hương bọn họ thét hỏi là một người đàn ông đầu tóc có chút rối tung, anh ta chính là người luôn cùng Trác Hiên nhìn không vừa mắt. Theo Trác Hiên quan sát, tuy rằng tu vi so ra kém mình, nhưng đã là một đối thủ hiếm có rồi. Sau khi người biến dị tiến hóa, động vật biến dị, người dị năng, rốt cục đưa tới cho mình một đối thủ tương đồng, Trác Hiên có chút khó xử, bản thân đối với trái cây nhỏ ít ỏi này, hoặc nhiều hoặc ít có chút không đành lòng xuống tay.
“Chúng tôi chỉ cùng đường với mấy người thôi. Mong mọi người đừng đa tâm.” Lạc Hương có chút đau đầu, bốn người này xem ra rất không dễ chọc, cô lo lắng sẽ xảy ra xung đột, cho nên trong quá trình kết giao luôn biểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/1527602/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.