Lại một ngày nữa mặt trời mọc lên.
Lạc Hương nhìn thấy ánh mặt trời nhàn nhạt rất văn nghệ cảm thán một câu, đương nhiên, sau một giây cảm xúc vô dụng này đã bị cô ném vào thùng rác.
Tận thế cần vũ lực cường đại hơn, đồng thời cũng cần tâm hồn mạnh mẽ. Chỉ khi tâm hồn có mạnh có lực mới có thể chân chính khống chế tốt sức mạnh cường đại, bằng không, cùng với người biến dị thì có cái gì khác nhau đây? À ~~~ vẫn không giống, ít nhất lúc người biến dị ăn thức ăn cũng không biết vui vẻ.
Rời giường rửa mặt chải đầu, người dậy sớm nhất vẫn là mẹ Viên gia, Lạc Hương cảm thấy di truyền rất kỳ diệu, Lâm Dũng thích đầu cơ trục lợi đi đường tắt, mà mẹ của anh ta trông khá hiền lành, nhưng chuyện gì cũng không muốn làm, hiện tại lại có thể để một mình mẹ Viên gia làm bữa sáng nhiều người như vậy.
“Dì Viên, cháu tới giúp dì.” Lạc Hương vén tay áo lên, “Dì Lâm đâu?”
“Ai, đang khóc ở trong phòng đấy. Bà ấy không muốn đi Bắc Kinh, nơi đó không có gì cả, mà nơi này quen thuộc hoàn cảnh, trong lòng bà ấy vô cùng sợ hãi.” Mẹ Viên gia cắt những dưa chua mà lần này mang về, rất cảm khái: “Kỳ thật hôm trước không phải đã nói muốn đi rồi à, nhưng bà ấy cho rằng thực vật khuyết thiếu là một cái cớ, ngược lại là Lam Ba và Lưu Hải hai đứa đó muốn về nhà nên đã thêu dệt chuyện trấn an lòng người. Thói đời này, sợ hãi không giải quyết được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/1527584/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.