Chém giết qua đi, bên Lạc Hương lại chiếm tiện nghi. Bởi vì không biết từ lúc nào Tào Thượng xuất hiện dị năng.
Lạc Hương cẩn thận tự hỏi, cảm thấy dị năng của Tào Thượng xuất hiện thật ra là có dấu vết để lần theo, bởi vì sức ăn của anh ta càng lúc càng nhiều, khí lực cũng càng lúc càng lớn, cho nên anh ta xuất hiện sức mạnh tăng trưởng dị năng. Tuy rất giống với hai người có dị năng loại sức mạnh bên đối thủ, nhưng hiệu quả ở trên người Tào Thượng với ở trên người bọn họ lại không giống nhau.
Đao chém lớn trong tay Tào Thượng cần khí lực lớn, hiện tại đao chém của anh ta ngay cả vũ khí của những người khác cũng có thể chém đứt, sau đó còn có thể không giảm thế đi mà chém tới trên vai, anh ta gần như là mỗi đao một tốc độ giải quyết đối thủ, đối phương không chết, lại mất đi sức chiến đấu.
Cứ như vậy, người trên tay bọn họ bên này còn rất ít.
Cuối cùng hai đội trưởng đối phương cảm thấy đánh nữa sẽ tổn thất nhân thủ, đều ăn ý rút lui. Lam Ba bọn họ nhẹ nhàng thở ra, nhưng cũng biết bên mình đã kết thù.
Điều này cũng chưa tính, hai đội kia rút lui, bên này Sở Ninh cùng với đội ngũ của anh ta náo loạn, lý do cũng quang minh chính đại: Lạc Hương bọn họ cứu mình, thì nên phân ra hai phần ba hạt giống.
Đội trưởng của Sở Ninh giậm chân: “Bọn tôi liều chết liều sống, dựa vào cái gì mà bọn họ lấy phần hơn?”
Vì thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/1527583/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.