Cô về đến nhà vừa hay kịp lúc trời cũng chẳng tối hơn là bao.
Doãn Đình nhìn xung quanh nhà chẳng thấy bóng dáng của hắn đâu trong đầu chỉ suy nghĩ hôm nay hắn bận đi đâu đó nên về trễ một chút cô đành phải lên lầu tắm rửa trước đã
Cô đợi hắn một lúc đến tận 11h đêm hắn mới lò mò về nhà, tiếng cơ động ở ngoài sân cô cũng có thể đoán chắc hắn đã về
Doãn Đình vội vàng chỉnh quần áo đầu tóc lại ngay ngắn, hít thở một chút không khí rồi mở cửa bước xuống lầu
Khi nhìn thấy bộ dạng tơi tả của hắn, cô liền hốt hoảng. Trên người hắn không có chỗ nào là không có vết thương, một cái thì lớn một cái thì là nhỏ
Hắn vừa đánh nhau với ai về sao?
Cảm thấy sắc mặt hắn không được tốt, cô cũng có một chút e dè.
Hắn thì ngược lại cảm nhận được cô đang ở trong phòng liền lên tiếng “ Sao còn chưa ngủ nữa?”
Nói trúng tim đen, cô giật mình mà ấp úng “ à…t…tôi khát nước quá mới xuống đây”
Hắn chỉ gật đầu, cầm lấy áo khoác có ý định lướt ngang qua cô nhưng khi nghe cô nói bước chân dừng lại bên cạnh
“ Cậu để người như vậy đi ngủ? Không thấy khó chịu à?”
Giọng điệu thờ ơ “ Quen rồi”
Doãn Đình xuỳ nhẹ một tiếng, tên này nói nhiều một chút chắc chết ấy chứ “ Cậu đứng đây đợi tôi một chút, bên trong phòng khách có hộp cứu thương, tôi giúp cậu dán lại “
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oan-gia-ngo-hep-toi-muon-yeu-chac/3500078/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.