Kể từ ngày hôm đó cứ mỗi tuần thì lại có một con người được đưa đến cho Thiên Di. Để làm gì?? Để Thiên Di hút máu... để sống. Nhưng không, cô không làm họ rơi dù chỉ một giọt máu. Mặt khác cô còn tìm cách thả họ đi bằng mọi giá. Đã hơn một tháng trôi qua, cô vẫn cứ làm việc đó và "Họ" không biết gì cả
-Lâu nay... không biết con bé có "ăn" chúng không?? Sao ta thấy nó tùy tụy quá- Vua Vương nói
-Con bé nếu nó muốn sống no sẽ ngoan ngoãn hút máu họ mà- Hậu nương nói
-Nhưng ta không thấy xác- Thiên Hạo nói một câu khiến cả bầu không khí im bặt và suy nghĩ- Nếu có thì phải thấy xác chứ. Không lẽ Thiên Di ăn thịt người nhưng không đâu Thiên Di yêu thương con người lắm...
Nói đến đây, Thiên Hạo và Hậu Nương nhìn nhau
-Con cũng nghĩ giống ta đúng không???
-Hai người... là sao??- Vua Vương là người ngoài cuộc hỏi
-Em và con sẽ làm một phép thử. Vua Vương hãy chờ nhák
Đúng đầu tuần sau lại một người được đưa đến. Thiên Di như thường lệ vẫn ra mở cửa để đón vị khách mới nhưng người trước mặt không không mới nữa rồi. Dù bị bịt mắt nhưng cô vẫn nhìn ra người đó là ai
-Thả tôi ra đi mà, đây là đâu- Người con gái đó khóc lóc ỉ oi đòi được thả ra
Thiên Di ngồi xuống, khóe mắt cay cay miệng khẽ gọi tên
-Như!!!??
Như khựng người lại ngước qua hướng phát ra tiếng nói
-Di à
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oan-gia-ma-ca-rong/3207423/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.