Ngự Phong dùng ngôn ngữ kí hiệu, nói: 23
(Tôi không lừa em! Trong con dao của Bob có thuốc mê liều mạnh, hắn đã đâm nó vào tĩnh mạch cổ của tôi.
Cơ thể tôi cứng cũng bởi tác dụng phụ của thuốc.)
Với đầu óc nhạy bén, sắc sảo, tinh tế, vậy mà Khắc Kỷ lại chẳng nhận ra điều này. Vì lo mà mất khôn? Lo cho cún con nhõng nhẽo đến mức mất não đấy! Đáng yêu thật! (1)
[Có lẽ hắn nói thế để chọc tức em nhưng hắn không ngờ được chính hắn lại gián tiếp giết chết mình. Mà... em giống cha thật đấy, vì người mình yêu mà cho "bay màu" cả một băng tứ trụ!] &°
Khắc Kỷ khó hiểu nhìn anh, đoạn vừa rồi thật dài quá, não cậu hoàn toàn chưa nhồi nhét kịp.
Anh chậm rãi làm từng động tác một, ân cần, hiền từ, chẳng giống anh - người thường hay mất kiên nhẫn chút nào.
Cậu phồng má:
- Ai nói em yêu anh? Anh là đồ đáng ghét! Em ghét anh!
[Em bé đừng giận nữa, là lỗi của tôi, tôi sẽ sửa mà! Em tha lỗi cho tôi đi, có được không?)
- Sửa? Anh làm gì để giọng quay về được sao? Này Phong Cẩu... - cậu ngập ngừng - có phải chỉ cần hôn rồi đọc thần chú thì cơn đau sẽ biến mất không?
Cái gật đầu nhẹ nhàng đã xác nhận điều đó
Khắc Kỷ nhắm mắt, đặt môi mình vào yết hầu ướt át của anh rồi mấp máy:
- Úm ba la... hic... hic... úm... - cậu òa khóc - Thật ngu ngốc! Làm sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-truong-la-mot-sach-o-nha-la-xa-hoi-den/3631005/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.