Chương 97 Ngày hôm sau, Thích Dư tỉnh dậy trên giường với tinh thần sảng khoái. Cô nhẹ nhàng vén mái tóc lòa xòa trên thái dương của Cố Thiên đang ngủ say bên cạnh, sau đó vui vẻ bước chân dài xuống giường. Bàn chân vừa chạm đất, Thích Dư đã cảm thấy mình dẫm phải thứ gì đó kỳ quái. Cô cúi đầu, dịch chân ra, nhìn bộ đồng phục màu trắng bị vứt dưới đất, rơi vào im lặng kỳ quái. Vẻ mặt cô phức tạp nhìn quanh phòng ngủ, sau đó đỏ mặt bắt đầu cúi người dọn dẹp sàn nhà bừa bộn. Nhặt từ phòng ngủ đến cửa phòng chiếu phim trên lầu, Thích Dư vất vả lắm mới miễn cưỡng dọn dẹp xong mớ hỗn độn còn sót lại từ tối qua. Cô cắn răng đánh răng, đứng trước gương trong phòng tắm, trong đầu lại cứ không kiểm soát được mà chiếu lại cảnh tượng tối qua. Cổ cô "soạt" một tiếng đỏ lên, màu đỏ lan đến tận sau tai. Thích Dư đành phải liều mạng lắc đầu, ép mình gột sạch những hình ảnh màu vàng trong đầu. Dùng nước lạnh rửa mặt, Thích Dư mới bình tĩnh lại. Cô vừa hát vừa đi vào bếp, tiện tay lấy ra một lát bánh mì nướng từ tủ lạnh ngậm trong miệng, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng cho Cố Thiên. Trứng rán được một nửa, cô đột nhiên nhận được điện thoại của Lâm Đồng, liền một bên cầm xẻng lật trứng gà, một bên nghiêng đầu kẹp điện thoại vào cổ. "Thích Dư!! Mời tớ ăn cơm! 💯" Giọng nói vang vọng của Lâm Đồng đột nhiên từ micro bùng nổ, làm cho tai Thích Dư tê dại, suýt nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-truoc-mat-ban-gai-toi-lieu-mang-gia-lam-omega/5229740/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.