Chương 96 "Hay là chúng ta ăn cơm trước? Đợi lát nữa lại dọn dẹp, dù sao thời gian còn nhiều lắm." Thích Dư cố gắng giãy giụa. "Trong phòng chiếu phim rốt cuộc có thứ gì?" Dù Cố Thiên thấp hơn Thích Dư một chút, nhưng lúc này cô khoanh tay, hơi ngẩng cằm, nhìn thẳng vào Thích Dư, khí thế lại cao hơn Thích Dư đang chột dạ một bậc. "Cũng không có gì..." Thích Dư ấp úng. Cố Thiên im lặng nhìn chằm chằm vào Thích Dư một lúc, bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, giọng điệu bình tĩnh nói: "Nếu không có gì, vậy thì đừng cản chị." Nói xong, Cố Thiên liền vòng qua Thích Dư, lập tức bước lên cầu thang. Thấy khuyên can không có tác dụng, Thích Dư chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng dáng của Cố Thiên ngày càng xa, vài giây sau, cô cắn chặt răng, vội vàng theo sau. Cố Thiên bước những bước chân dài, sải bước đi về phía phòng chiếu phim, tuy mặc quần áo ở nhà, nhưng lại toát ra khí thế như đang bước trên thảm đỏ. Cô đẩy cửa phòng chiếu phim, không để lộ dấu vết mà nhanh chóng nhìn quanh một vòng trong phòng, sau đó quay đầu lại hơi nhướng mày với Thích Dư đang theo sát phía sau, cười như không cười nói: "Nếu có thứ gì đó không thể cho người khác thấy, chị kiến nghị em bây giờ hãy thẳng thắn từ khoan." "Em..." Thích Dư muốn nói lại thôi, khi nhìn thấy vẻ mặt lạnh như băng sương của Cố Thiên, cô thở dài, bất đắc dĩ nói: "Em làm gì có thứ gì không thể cho người khác thấy... chị cứ tự xem đi."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-truoc-mat-ban-gai-toi-lieu-mang-gia-lam-omega/5229739/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.