Editor: Tiêu Tiêu
Giang Tinh đội mũ nhỏ của áo choàng, trên mặt nở nụ cười hồn nhiên.
Trong phòng, vẻ mặt của Trần Thải Tinh cùng lão Trình chẳng đẹp chút nào, rất khó chịu, chẳng qua việc phải ra tay thì vẫn phải làm. Ngày hôm nay thì dù Giang Tinh có quỳ xuống gọi bố cũng vô dụng.
“Mọi người muốn ăn gì không? Tôi đem theo đồ ăn ngon lại đây.” Giang Tinh dùng giọng chẳng khác nào kẻ nghiện thuốc phiện đầy trẻ con của mình nói.
Trần Thải Tinh theo bản năng mà buồn nôn. Nguyên Cửu Vạn đứng bên cạnh liếc nhìn, Trần Thải Tinh hiểu được nội dung của ánh mắt kia.
Cái gì mà cái thai thứ hai! Mang thai cái quái gì!
Lại mang thai cái em trai anh!
Nguyên Cửu Vạn dẹp ngay ánh mắt ‘che chở’, đổi thành ánh mắt kiên định ‘anh tuyệt đối không phải vừa mới nghĩ linh tinh’.
Nghĩ cũng đừng có nghĩ!
Ánh mắt hai người giao nhau, trao đổi mấy câu sắc bén.
Giang Tinh ở bên kia bỏ cái túi đang xách xuống, Trình Lập Phong nhìn vào bên trong, là bánh mì xốp, nhìn muốn nản, khả năng nấu ăn ở thế giới này vẫn cứ qua loa như thế, bột mì thì chả sạch tí nào, chẳng qua so với sườn bò được đưa tới lúc sáng thì còn bình thường hơn nhiều.
Ai cũng biết áo choàng đỏ và đám người chim cùng một hội, không thể tốt bụng đưa đồ ăn cho bọn họ như vậy.
“Mọi người đến thử đi, ăn rất ngon.” Giang Tinh nghiêng đầu cười đáng yêu.
Người trong nhà chỉ cảm thấy cay đôi mắt, thật sự là quá cay mắt.
Biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-trong-game-than-quai-sinh-banh-bao/1808695/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.