Editor: Nghi Nghi
Ba căn nhà gỗ, hai cái khác đều yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở đều đặn, mà một gian nhà khác tối đen như mực, dựa vào bóng đêm mông lung có thể nhìn thấy người đang trùm chăn nằm trên giường bị tiếng ngáy ồn ào bên ngoài làm cho không thể ngủ được.
Vũng máu ngưng tụ thành một con rắn nhỏ, linh hoạt bò dọc theo chân giường lên trên.
Người chơi nữ bỗng cảm thấy lạnh lẽo, nhìn ra cửa, cánh cửa gỗ rách nát, thủng một lỗ rất rộng, gió lạnh ào ào thổi vào. Cô ta quấn chặt chăn, bên tai vẫn là tiếng ngáy của đám súc sinh kia, không khỏi mắng: “Đám súc sinh nửa người nửa chim này, bao giờ ra được khỏi trò chơi nhất định phải rút hết lông bọn chúng.”
Lúc chiều các người chim chở người đều chơi mấy ám chiêu với những người chơi không phải mũ đỏ, nhưng trong tay Trình Lập Phong còn có dao, có thể uy hiếp được, người chim chỉ chọn bóp quả hồng mềm, vì thế người chơi nữ đành chịu xui xẻo, không có chuyện gì lớn, chỉ là lúc đi ngang qua một đàn chim, cố ý làm cho người chơi nữ bị dính chút phân chim, hoặc là bị mổ mấy cái.
Người chơi nữ trách người chim xong, chưa hết giận lại quay sang mắng Nguyên Tinh, “Tên nửa nam nửa nữ chết tiệt kia, tôi đã hạ mình cầu xin rồi mà còn không biết thức thời, loại người này tâm lý nhất định vặn vẹo, biến thái, không phải nữ mà lại cứ thích giả nữ, lại còn cái tên to con kia nữa, tung ta tung tăng, tên nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-trong-game-than-quai-sinh-banh-bao/1808694/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.