Edit: Ami
Trần Thải Tinh hơi hoảng hốt, trước đây lúc hắn vượt màn cao cấp ở trò chơi cũng có mấy kẻ đầu cơ hỏi qua như vậy.
“Tiểu huynh đệ là người mới đến đây lần đầu sao? Cậu có muốn sổ tay sinh tồn không? Nếu không muốn sổ tay thì cậu có muốn một tấm bản đồ hay không? Hoặc là mua một căn phòng?”
Hắn còn chưa nói đến chuyện của tổ chức thì Chu Tuy đã hiếu kỳ hỏi: “Phòng ở? Nơi này còn có thể mua nhà à?”
Một khi tiếp lời đối phương sẽ cuốn lấy ngươi không tha, coi như ngươi không mua cũng phải tốn một ít tiền vàng, nếu không sẽ không thể đi được.
Đúng như dự đoán, ánh mắt của tên chào hàng kia lập tức sáng lên, lập tức vây quanh bên người Chu Tuy nhiệt tình giới thiệu: “Dĩ nhiên rồi, cậu mới đến Thành phố Hư Vô thì ít nhất cũng phải có một mảnh ngói che thân chứ? Khi từ thế giới hiện thực tiến vào hay từ Thành phố Hư Vô rời đi cũng có một điểm dừng chân đàng hoàng, nơi này cùng thế giới hiện thực bên ngoài có sự chênh lệch thời gian rất lớn, cậu ở đây mười ngày nửa tháng cũng chỉ bằng gần như một ngày ở ngoài bên, mua nhà tại đây có lời nhiều hơn à.”
“Mấy phòng ở này là do ai xây?” Chu Tuy mang theo hiếu kỳ mắt hỏi: “Là thành chủ sao?”
Người chào hàng có hơi chột dạ nhưng sau đó lại cười ha ha nói: “Không biết, ngược lại khi tôi tới trong thành mọi thứ đều được hoàn thiện rồi, mấy người tới sớm hơn cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-trong-game-than-quai-sinh-banh-bao/1808686/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.