Edit: Náo
“Con giờ đi ra ngoài được chứ?”
“Cùng nhau đi ra ngoài là được.” Hắc Đản ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, mắt to chớp chớp, giọng nói tràn đầy tự tin: “Con giờ mạnh hơn cả ba ba mà.”
Trần Thải Tinh nhìn bé con ưỡn ngực về phía trước, không nhịn được cười, dỗ dành nói: “Đản Đản của chúng ta đúng là tuyệt thật.”
“Con sẽ bảo vệ ba ba.” Hắc Đản vẫn kiên trì đứng hiên ngang trước mặt ba ba mình.
Trần Thải Tinh xúc động trong lòng, không hổ là con cậu sinh ra, cảm động nói: “Được, ba ba trông cậy vào Đản Đản. Chúng ta ra ngoài tìm người tập hợp lại, không thể đến học bổ túc tiếng Anh trễ được.”
Hoa Tùng:???
Vào lúc này còn có thể nghĩ đến chuyện học bổ túc tiếng Anh? Có cần phải tỏ ra chăm học thế không? Nhưng cô không dám thắc mắc nhiều. Nữ quỷ nhỏ kia đối với Trần Thải Tinh nói gì nghe nấy, luôn miệng gọi ba ba, nói thế nào cũng là một tiểu Boss của nhà vệ sinh này, có nữ quỷ nhỏ che chở thì khả năng bọn họ có thể an toàn rời khỏi trường học sẽ lớn hơn nhiều.
Bên ngoài đều là những ảo ảnh mà giáo viên mỹ thuật tạo ra, đầu mũi phảng phất mùi hương của hoa bách hợp, Chu Tuy cùng Lâm Tín đều không biết đang ở chỗ nào.
“Ba ba đi lối này.” Hắc Đản vừa đi vừa nhảy hướng về phía trước dẫn đường, hai bím tóc nhỏ lắc lư qua lại.
Hoa Tùng nhìn đường mà nữ quỷ nhỏ kia chỉ, rõ ràng đó là lan can, nếu đi thẳng xuống sẽ ngã.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-trong-game-than-quai-sinh-banh-bao/1808685/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.