Edit: Lục Tử Hạ
Haruhi Suzumiya làm xong bữa tối, nấu một nồi lẩu thập cẩm hải sản tươi Sukiyaki, đặc biệt còn mua tương ớt, cho vào trong bát của cậu rất nhiều ớt, ăn cùng với cơm, thật sự rất kích thích vị giác, cảm giác giống loại lẩu thập cẩm tê cay.
“Cảm ơn, cơm hôm nay cực kỳ ngon.” Trần Thải Tinh khen.
Haruhi Suzumiya rất tốt, hẳn là do hoàn cảnh sinh hoạt từ nhỏ tạo thành, tính cách tự ti nội liễm rất am hiểu việc đoán ý người khác, nếu như là người xa lạ không thường xuyên tiếp xúc, sẽ cảm thấy đối phương rất lạnh lùng quái lạ, mà nếu như về sau, dành cho đối phương thiện ý ấm áp, đối phương sẽ đối lại ấm áp.
Giống như cậu ngày thứ nhất nói đến việc bản thân vô cùng yêu thích vị mì sợi này, kết quả hai ngày nay đều ăn.
“Ngài thích là tốt rồi.” Haruhi Suzumiya cúi đầu ăn cơm, qua một hồi lâu, như là lấy dũng khí hỏi thăm: “Nguyên Tinh quân ở trường học sinh hoạt thuận lợi không?”
Trần Thải Tinh vừa ăn, thầm nghĩ, biết là Suzumiya muốn hỏi về việc học bổ túc tiếng Anh trên trường, trên mặt sảng khoái nở nụ cười, nói: “Rất tốt, tất cả mọi người rất nhiệt tình, thầy giáo, thầy giáo đối với tôi cũng …” sảng khoái cười biến thành do dự, cuối cùng lộ ra nụ cười miễn cưỡng, nói: “Đối với tôi cũng rất tốt, không có chuyện gì.”
Tay cầm đũa của Haruhi Suzumiya dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Trần Thải Tinh, trong đôi mắt tràn đầy phức tạp. Trần Thải Tinh đương nhiên không thấy, tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-trong-game-than-quai-sinh-banh-bao/1808681/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.