Edit: Lục Tử Hạ
Mọi người đi vào phòng mỹ thuật, bắt đầu tiết học.
Bởi vì trốn học sẽ bị trừ điểm, nếu không phải tình huống khẩn cấp thì người chơi sẽ không được trốn học. Mà việc quan trọng liên quan tới tính mạng, chỉ có thể trốn học mà thôi. Tiết Hạo là loại người cho người khác một phần tốt thì người đó nhất định phải nhớ kỹ, đồng thời sau này còn muốn đòi lại hai phần, thậm chí nhiều hơn, cùng người chơi nam trốn đến nơi khác, nhìn theo tất cả mọi người đi vào phòng học, giả vờ giả vịt cảm thán nói: “Ôi, lần này bị trừ cũng không ít điểm.”
Quả thực trò chơi thần quái đến cùng xảy ra chuyện gì hắn cũng không rõ, có lẽ hắn đã nghe nói rằng trò chơi sẽ thưởng dựa trên thành tích của người chơi, cũng xem như có hiểu biết đôi chút.
Hắn thấy người chơi nam kia vẻ mặt hoảng hốt, không trả lời cũng không nịnh nọt, bèn thêm một câu, “Nghe nói 1 điểm là 1 vạn tệ, trò chơi này kỳ thực cũng rất hào phóng, chỉ là không biết trốn học như vậy sẽ bị trừ bao nhiêu đây.”
Tiết Hạo mong đợi đối phương đáp lại đa tạ Hạo ca, trở về sẽ bù đắp cho cậu, nếu không phải Hạo ca nghĩa khí lợi hại, người chơi nam vốn không biết trong xã hội có nhiều người tâm cơ như vậy, sau khi đạp trúng bậc thang thứ 13 cả người sẽ vô cùng hoảng hốt, càng nhìn vào phòng mỹ thuật càng muốn vẽ tranh.
Vẽ, tôi muốn vào phòng để vẽ tranh.
Tiết Hạo không đáp lại, liếc mắt nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-trong-game-than-quai-sinh-banh-bao/1808680/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.