Edit: Náo
Đi ngang qua tiệm tạp hóa, Trần Thải Tinh mua ít rau dưa và trái cây.
“Anh Nguyên, sao anh còn mua đồ ăn thế? Anh định tự nấu cơm hả?” Chu Tuy tiện tay cũng mua ít trái cây, lau nó trên vạt áo của mình rồi đưa đến bên miệng Lâm Tín. Lâm Tín cảm thấy xấu hổ, anh Nguyên còn đang nhìn đấy.
Chu Tuy không thèm để ý, thân cao mét tám mà lại bày ra vẻ làm nũng nói: “Tiểu Tín nếm thử xem, anh chọn có ngọt không?”
Chiều cao hai người không chênh nhau mấy, Chu Tuy không có chuyện gì cũng thích sán người lại, hai người đàn ông cao lớn cứ thế quấn lấy nhau. Trong tiệm tạp hoá có rất nhiều người, Lâm Tín xấu hổ, trên làn da rám nắng cũng có thể thấy được vẻ ửng hồng, không cản được thế tấn công của Chu Tuy, đành phải cúi đầu ăn quả dâu tây, Chu Tuy lại tiếp tục hỏi có ngọt hay không.
“Ngọt muốn chết.” Trần Thải Tinh mặt không cảm xúc đá bay cẩu lương, “Được rồi, buổi tối chú ý, chỉ cần nghe động tĩnh không cần phải ra ngoài.” Cậu thanh toán tiền hàng rồi đi về.
Lâm Tín chọt Chu Tuy, “Lần sau đừng làm thế nữa, không hay đâu.”
“Em nói xem có thích anh đút em ăn không?” Chu Tuy hỏi.
Lâm Tín: …
“Nhưng chỗ đó nhiều người, anh Nguyên chỉ có một mình, có thể sẽ không thoải mái.”
Chu Tuy nghĩ đến giáo viên tiếng Anh, sán lại gần Lâm Tín, kề tai nói nhỏ gì đó.
Lâm Tín:???!!!
Trở lại nhà Haruhi Suzumiya, đối phương đã thay giày đứng trong bếp làm cơm, Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-trong-game-than-quai-sinh-banh-bao/1808677/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.