*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Náo
Ở nông thôn vô cùng yên tĩnh, ngoại trừ tiếng sóng biển thì ngay cả tiếng ồn trên đường phố cũng không có. Tất cả đều rất yên lặng, Trần Thải Tinh đi theo ven đường, đến tiệm tạp hóa, mua ít đồ dùng rồi hỏi thăm tin tức với bà lão trông coi tiệm tạp hóa.
Kết quả không thu hoạch được gì.
Đối phương cười rất tử tế, những chuyện liên quan với khí hậu nơi này, trường học, truyền thống văn hóa đều sẽ nói, nhưng mà một khi liên quan đến tới chuyện riêng tư nhà người khác thì bà lão lập tức ngậm miệng không nói, chỉ cười ha hả nhìn Trần Thải Tinh.
Trần Thải Tinh chỉ có thể bỏ cuộc, xách một túi trái cây trở về.
Sắc trời không còn sớm.
Trên đường về gặp hai người Lâm Tín và Chu Tuy, hai người đứng trước cửa nhà, vừa thấy cậu đến, Chu Tuy ngập ngừng gọi: “Chị Nguyên?”
“Muốn gì thì nói thẳng.” Trần Thải Tinh đứng lại, đã nhận ra được cách đó không xa có vài ánh mắt đang nhìn bọn họ chằm chằm.
Bố trí phòng ốc ở nơi này đều tương tự nhau, các người chơi đều ở các phòng trên tầng hai, từ cửa sổ có thể nhìn thấy cảnh tượng trên đường lớn.
“Xin lỗi, chúng tôi chỉ cảm thấy cậu rất giống một người chị của chúng tôi … “
“Gọi ai là chị đấy?” Trần Thải Tinh nhìn chằm chằm vào hắn.
Chu Tuy có ảo giác bị chị Nguyên nhìn chằm chằm, vội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-trong-game-than-quai-sinh-banh-bao/1808676/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.