Lý Mục còn chưa vào đến cửa Tần phủ thì đã bị nô tài đuổi đi.
Ông ta cau mày, Tiêu Lâm không có ở Tần phủ sao, vậy hắn có thể ở đâu?
Lý Mục nghi hoặc quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông tóc trắng đang đứng cách đó không xa. Khuôn mặt này trông thân thuộc và hiền hậu.
“Thuộc hạ tham kiến Văn giáo dụ” Lý Mục chắp tay chào.
Văn Hàn là quan thất phẩm, Lý Mục là quan tứ phẩm, nhưng Lý Mục lại tự xưng là thuộc hạ, điều này thể hiện Lý Mục cực kỳ kính trọng Văn Hàn.
"Đã lâu không gặp, ngươi cũng tới Tân phủ đưa tiễn lão tướng quân sao?” Lý Mục giải thích nguyên nhân, Văn Hàn nghe xong liền cau mày. Ông ấy cũng vì Tiêu Lâm mà tới đây, Văn Hàn không hiểu ý nghĩa của mật chỉ để trống
nên muốn xin ý kiến của Tiêu Lâm.
Văn Hàn buổi sáng đã phái người đi báo tin cho Tiêu Lâm, nhưng đợi mãi không thấy hắn tới, Văn Hàn không thể đợi được nữa liền đi đến Tần phủ.
"Đi, chúng ta cùng vào trong”.
'Văn Hàn là đế sư, ông ấy đã đến tận Tần phủ, chủ nhân Tần phủ không có lý do gì không tiếp.
Văn Hàn và Lý Mục thuận lợi đi đến chính phủ, hành lễ: “Hạ thần tham kiến công chúa và tướng quân”.
Tân phu nhân gật đầu, hơi khom người, nhìn thẳng vào Lý Mục: "Văn giáo dụ, tại sao..."
Bà ta còn chưa kịp hỏi xong thì hai vị tướng quân vừa đi dạy dỗ Tiêu Lâm đã quay lại với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-re-tieu-lam/3481619/chuong-307.html