Tiểu hài tử lạc đường
1: Ngạo Triết Thiên.
Một cái trấn nhỏ nào đó, một tiểu nam hài thoạt nhìn ước chừng 2, 3 tuổi đặc biệt đáng yêu khóc lóc muốn tìm mẹ…..
Lúc này, Ngạo Triết Thiên đi qua, vốn không muốn để ý tới, nhưng hắn thấy tiểu nam hài khóc thật sự thương tâm, ngay cả giọng cũng khàn đi. Vì thế bất đắc dĩ ngồi xổm xuống sờ đầu hài tử bảo nó đừng khóc, hắn sẽ giúp nó.
“………….”
Ngữ điệu đạm mạc lại trầm thấp khiến tiểu nam hài lúc này ngừng khóc, mắt to ngập nước nhấp nháy, nhấp nháy nhìn Ngạo Triết Thiên, cái miệng nhỏ nhắn phát run đột nhiên dẹp ra, liền đột ngột nhào vào trong lòng hắn khóc tiếp, thoạt nhìn dị thường ủy khuất, nhưng lại giống làm nũng hơn.
Vì thế nam nhân không khỏi cau mày, bất đắc dĩ ôm lấy nó bắt đầu tìm người.
( Dược: Thiên Thiên, ta phát hiện ngươi đôi khi thật sự rất có “Tình thương của mẹ”?)
2: Vong Dạ.
Một cái trấn nhỏ nào đó, một tiểu nam hài thoạt nhìn ước chừng 2, 3 tuổi đặc biệt đáng yêu khóc lóc muốn tìm mẹ…..
Lúc này Vong Dạ diện vô biểu tình tiêu sái đi qua, trực tiếp áp dụng thái độ khinh thường. Vì thế tiểu nam hài đang khóc kia đầu tiên là sửng sốt, trợn mắt nhìn, sau đó ủy khuất nhếch miệng, nức nở dùng cái chân mũm mĩm vèo một cái chạy tới, kéo lấy áo choàng huyết sắc của Vong Dạ, khóc lớn lên, nhắc nhở đối phương mình là một tiểu hài tử lạc đường vô tội đáng thương.
Vong Dạ dừng lại, cúi đầu chậm rãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341608/quyen-7-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.