Ngã tư đường phồn hoa, nam nhân mặc áo khoác tạm dừng trước đèn giao thông. Xe lướt qua phía trước, gió lạnh thổi vào tai vù vù, làm tóc đen ma sát vành tai. Đèn đỏ chuyển xanh, tiếng ‘Phách phách’ nhắc nam nhân tiếp tục đi tới.
Dòng người ào ạt chảy về phía trước đột nhiên ngửa đầu chỉ chỏ phía trên. Nữ học sinh lại đỏ mặt hưng phấn chạy sát lên trước, dường như muốn thấy rõ hoặc xác nhận gì đó.
Nam nhân đứng tại chỗ, mặc đám người chen chen chúc chúc va chạm tiến tới, thiếu chút nữa bị một thiếu niên lỗ mãng đụng ngã. Thiếu niên khẩn trương kinh hoảng xin lỗi, sau khi chật vật đứng vững, nam nhân cũng không phản ứng gì nhiều, vẫn yên lặng nhìn phía trước. Không để ý đến thiếu niên thanh tú không ngừng bla bla giải thích. Cao ốc trước mắt có một màn ảnh quảng cáo thật to, chiều rộng chiếm gần một nửa cao ốc.
Khóe miệng nam nhân co rút một chút. Nghiến răng nghiến lợi âm thầm nguyền rủa mấy tiếng.
” Chán sống rồi phải không?”
Thiếu niên lập tức sợ tới mức tái xanh mặt. Ánh mắt ngoan độc của nam nhân ( không phải đang nhìn y),ngữ khí băng lãnh ( cũng không phải nhắm vào y) và khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo do tức giận ( rõ ràng không phải do y chọc) khiến thiếu niên kết luận mình chọc giận nam nhân. Liền vội vã chạy vắt giò lên cổ. Lưu lại nam nhân toàn thân tản ra oán khí đến bốc lửa.
Ngạo Triết Thiên vươn tay luồn vào túi áo, lấy ra điện thoại di động siêu mỏng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341607/quyen-7-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.