Đầu đau quá…
Chuyện gì vừa xảy ra vậy…
Hắn nhớ rất rõ ràng chính mình tới cứu Ngạo Triết Thiên, rồi nghe được hắn gọi mình… Vong Dạ…? Sau đó… Sau đó mình lại nói… Nói những điều rất quá đáng, vì sao bản thân mình lại nói những lời gây tổn thương đến đối phương như vậy? Hắn không phải cố ý… Không phải…
Hắc phát nam nhân lạnh nhạt liếc nhìn Minh vương lúc này tựa như đang chìm vào thế giới của riêng mình, trên khuôn mặt cũng không có bất cứ biểu hiện gì, bàn tay nhẹ nhàng phất lên một cái, ngân hôi sắc quang điểm từ lòng bàn tay tỏa ra, sau đó bao bọc lấy toàn bộ thân thể hắn, hóa thành một kiện áo khoác do năng lượng thuần khiết hóa thành, rồi lặng lẽ xoay người ly khai. Ban nãy lúc Vong Dạ hôn hắn, hắn tự thân vận sức theo phương pháp của Vong Dạ nên giờ có thể tự mình khống chế được nguồn năng lượng trong cơ thể, hơn nữa khối lam sắc tinh thể trong tay dường như cũng truyền vào cơ thể hắn một tia năng lượng giá lạnh, giúp hắn trấn áp được nguồn năng lượng rối loạn kia, đồng thời cũng giúp thần thức hắn khống chế được nó tốt hơn.
Thẳng đến khi chính mình có thể nắm bắt được phần lớn sức mạnh mà phản kích lại được hồng phát nam nhân.
Tất cả đều xảy ra một cách quá đột ngột, thế nhưng đối với sức mạnh bỗng nhiên có được này của mình, Ngạo Triết Thiên cũng không có mấy ngạc nhiên hay hào hứng. Hắn chỉ cảm thấy chán nản… Không muốn gặp bất cứ kẻ nào… Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341545/quyen-2-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.