Tiểu Hàn – Cố lên…
Tiểu Hàn —
Tiểu —
—
Hắn rất thích chủ nhân gọi tên hắn… Cảm giác thật ôn nhu… Thế nhưng theo thân thể đang tiêu thất từ từ, hắn dần không nghe được gì nữa, ngay cả nhìn cũng không còn rõ ràng…
Đừng…
Hắn không muốn rời đi…
Chí ít… Hắn muốn được hôn chủ nhân một lần…
Nếu được vậy… Hắn thực sự không còn gì tiếc nuối nữa…
Ánh tà dương u ám chiếu xuyên qua thân thể của thiếu niên, hắn dốc hết sức lực còn sót lại của mình… Muốn tới gần chủ nhân hơn… Muốn hôn lên đôi môi đang khép mở kia…
Hắn hiện tại chỉ mong có thể thực hiện được ước vọng xa vời kia…
Thế nhưng ngay khi đôi môi hắn cách Ngạo Triết Thiên chỉ còn một ly thôi, thân thể gần như trong suốt kia cuối cũng vẫn không thể chống đỡ được nữa, trong nháy mắt liền biến thành vô số lam sắc quang điểm nhu nhuận mờ ảo… Tựa như hàng ngàn con đom đóm vờn bay giữa không trung, cuối cùng là tiêu thất hoàn toàn…
Cho đến giây phút cuối cùng, sơn linh vẫn không thể hôn được chủ nhân mà mình yêu thương nhất…
Hắn cứ vậy ra đi trong tiếc nuối…
Biến mất hoàn toàn…
Có lẽ ông trời bỗng nhiên lại có chút thương hại hắn, ngay lúc tiêu thất, song nhãn khô cạn của hắn lại rơi xuống một giọt nước mắt, giọt nước mắt trong suốt biến thành một viên đạm lam sắc bảo thạch giữa không trung, rơi ngay xuống lòng bàn tay của Ngạo Triết Thiên…
Ngạo Triết Thiên ngơ ngác nhìn tinh thể lạnh lẽo trong tay, nước mắt không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341544/quyen-2-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.