Trong kí ức của Ngạo Triết Thiên, lúc còn nhỏ, hắn chưa từng trông thấy khuôn mặt tươi cười của mẫu thân.
Hình ảnh mẫu thân mà hắn nhớ được, là một người luôn là một say khướt trong căn phòng bẩn lộn xộn, đồng thời luôn miệng chửi mắng gã nam nhân đã từ bỏ nàng,
Các vết thương trên người hắn mỗi ngày một nhiều. Mọi oán hận của mẫu thân đều trút hết lên người hắn, ngày nào cũng rống lên giận dữ với hắn – một đứa trẻ không biết cái gì, nói tất cả đều là lỗi của hắn, nếu không có hắn thì nam nhân kia sẽ không vứt bỏ nàng! Hắn chính là không nên sinh ra!
Kỳ thực, Ngạo Triết Thiên là kết quả của một cuộc tình vụng trộm của mẫu thân. Thế nhưng nàng vẫn luôn cho rằng hắn là cốt nhục của nam nhân kia, thẳng đến khi hắn được sinh ra thì hết thảy mọi dối trá đều bị vạch trần.
Nam nhân kiên quyết bỏ đi.
Mẫu thân mất đi ái nhân mà nàng yêu thương nhất.
Ngạo Triết Thiên khi đó sáu tuổi không thể hiểu được vì sao mẫu thân lại luôn chửi đánh mình, vì sao lại không yêu thương hắn như những bà mẹ khác. Nhưng sự chịu đựng thầm lặng không thể kéo dài mãi được, đến một ngày nọ hết thảy nghi vấn trong lòng đều bạo phát, hắn đã phản kháng lại, chất vấn mẫu thân vì sao lại đối xử với hắn như vậy, thế nhưng kết quả lại là hai chân hắn bị nàng đánh gãy. Đau đớn dữ dội khiến hắn không chịu được mà rống lên đầy thống khổ thảm thiết, mẫu thân sợ hàng xóm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341536/quyen-1-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.