“Đúng vậy, quả thực là một mỹ vị tuyệt hảo.” Thanh âm của ca ca Ma thần hoàn toàn không âm lãnh như lúc trước, hắn đối với đệ đệ của mình, cho tới lúc này vẫn luôn ôn nhu hòa hảo, tựa như xuân phong lướt nhẹ. “Hắn tuy là nam nhân, nhưng, bị ngươi tiếp xúc trực tiếp lâu như vậy mà sinh lực vẫn không bị suy sụp, kể ra cũng là hiếm gặp.” Hắn nhìn Ngạo Triết Thiên tuy rằng có phần mệt nhọc, nhưng nhãn thần cơ bản vẫn thanh tỉnh, tiếp tục nói: “Một Ám linh thể không có sợ hãi cũng không có suy sụp, e là không phải mỹ vị. Bọn chúng trời sinh là món ăn của Ma thần, vậy nên, chỉ cần cảm thấy được khí tức của chúng ta, liền cảm thấy sợ hãi cùng thống khổ tột cùng. Mà Ám linh thể càng thống khổ thì càng hảo ngon a… Bản thân Ám linh thể là một hắc ảm bổn nguyên, có thể giúp ngươi hồi phục đến sáu thành ma thể, là bảo bối đấy… Ngươi trực tiếp móc trái tim hắn ra ăn tươi đi. Khôi phục lại ma thể, chúng ta liền có thể dẫm nát cái thế giới này rồi.”
“…” Ngạo Triết Thiên không nói năng được gì. Tinh Linh Hoàng, Ám linh thể, hắn không thể hiểu được bản thân mình rốt cuộc là cái gì nữa… Hơn nữa, lại còn là món ăn của ác ma? Đến tột cùng thì tại thế giới này hắn còn phải gặp bao nhiêu chuyện hoang đường nữa?
“Ca ca, ngươi hẳn là đang nói đùa… Ta thế nào lại có thể móc tim của hắn ra ăn tươi được?” Ma thần có phần không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341535/quyen-1-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.