Đường Thải Nhi liếc nhìn xiềng xích nặng trịch trên cổtay và cổ chân, trong lòng đột nhiên cảm giác rất buồn cười, nàng cũng khôngphải là quái vật, chưa đến mức bị khóa như vậy nha.
"Vân Nhi tỷ, tỷ có thể tìm chìa khóa đượckhông?" Đường Thải Nhi vừa hỏi nhưng không ôm bất kỳ hy vọng gì.
Quả nhiên, nhìn thấy Liễu Chiêu Vân vô lực lắc đầu.
Đường Thải Nhi đứng ở trong phòng nhảy tới nhảy lui,gấp đến độ sứt đầu mẻ trán, "Không được không được, muội muốn ngăn cản bọnhọ thành thân."
Liễu Chiêu Vân mấp máy miệng, đi tới bên cạnh ĐườngThải Nhi đè thân thể đang nôn nóng của nàng xuống, "Thải Nhi, vị Bạch côngtử kia là phu quân của muội sao?"
Đường Thải Nhi nhíu mày cười một tiếng, "A, khôngsai, phu quân của muội, như thế nào? Đủ tuyệt sắc chứ ~~"
"Ừ, lần đầu tiên trong đời tỷ nhìn thấy nam tửtuyệt mỹ như vậy." Liễu Chiêu Vân rất nghiêm túc tán thưởng.
"Vân Nhi tỷ, trước không nên tán gẫu, cứu ngườiquan trọng, muội cũng sẽ thuận tiện cứu tỷ." Đường Thải Nhi giật giật thânthể, tay bị trói dùng sức sờ sờ trong ngực.
Liễu Chiêu Vân cười, "Thải Nhi, hiện tại bộ dạngnày của muội, làm sao có thể cứu người đây. . . . . ."
"Có cách có cách rồi, ai nha, không được, sờkhông tới, Vân Nhi tỷ, giúp muội lấy cái túi trong ngực ra." Đường ThảiNhi nhảy dựng lên, hướng đến Liễu Chiêu Vân, ánh mắt chăm chú.
"A nha." Liễu Chiêu Vân đưa tay lấy túi ra,"Đây là cái gì vậy?"
"Mở ra, lấy cây ngân châm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-tu-xin-nhe-chut/1944095/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.