Mà sao nhiều ngày trôi qua, cái người âm thầm chiêu đãi bọn họ vẫn không có hiện thân.
Hôm nay, thời tiết không tốt lắm, nhìn trời giống như muốn mưa.
Mấy người bỏ qua dự định tiếp tục lên đường, chuẩn bị dừng lại nghỉ một ngày ở khách điếm.
Ở trong phòng buồn bực thật không thú vị, tất cả mọi người từ trong viện đi ra, ngồi ở trong đại đường khách sạn, nhưng cũng không còn tụ mộtchỗ mà nói chuyện phiếm, mỗi người đều làm mỗi việc khác nhau ——
Gia Cát Mộ Quy cúi đầu đọc sách, có đôi khi sẽ ngẩng đầu liếc nhìn Hạ Noãn Ngôn một cái.
Tư Đồ Tĩnh ngồi ở góc không biết đang nghĩ cái gì.
Bạch công tử thì đang bắt nạt Tiểu Vương Gia, Tiểu Vương Gia bắt nạtlại, bé con khinh thường nhìn hai người họ ồn ào qua ồn ào lại.
Về phần Bạch Tôn........
hắn tiếp tục hóa trang thành cái máy lạnh, làm hết phận sự là mạnh mẽ không ngừng tản ra khí lạnh liên tục.
Hạ Noãn Ngôn thì sao?
Gian khách sạn này là một gian chi nhánh của khách sạn Phúc Nguyên, bài trí đương nhiên cũng là hết sức cầu kỳ.
Hạ Noãn Ngôn đangcảm thấy rất hứng thú đứng ở bên cạnh thang lầu, nhìn chằm chằm cái lan can thang lầu trạm chổ hoa văn kia.
Ừ, rất được.
Đợi mua nhà ở, nàng cũng muốn làm một cái ở trong nhà mình.
Thẩm Hoài Nhiên đi tới, lên tiếng kêu nàng, “Hạ cô nương, đến đây nói chuyện một chút“.
”Hử?”
Hạ Noãn Ngôn quay đầu, đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-tu-vi-phu-chiu-thua-roi/3034955/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.