- Động thủ đi chứ, ta đang chờ xem kịch đây
- Kịch gì thế, ta xem cùng có được không?
Nghê Thường thấy nơi này tụ tập khá đông nên hiếu kỳ vào xem thử, ai mà ngờ được đám người này dám động đến ca ca nàng.
- Ca ca? Sao huynh ở đây, là tên sửu bát quái nào đánh huynh thành ra như vậy?
- Tưởng là mỹ nhân nhà nào, thì ra là độc nữ Diệp gia a!
Tần Sinh mở miệng châm chọc, chỉ thấy khoé miệng nàng giật giật giống như là sắp cắn chết người vậy.
- Ây, ta còn tưởng là cẩu đản nào, hoá ra là súc sinh chạy loạn, sủa cũng hay thật nha!
Nàng đỡ Diệp Thường Phong đứng dậy, ca ca nàng luôn là như vậy, mặc dù biết không đánh lại người ta nhưng vẫn thấy chuyện bất bình mà ra tay cứu giúp.
Kết quả thì sao? Thì chính là bị ăn đòn tả tơi chứ còn sao nữa!
- Cũng thật tội nghiệp, Tần tướng quân chỉ có hai nhi tử, ban đầu Tần Thanh thì chẳng nói, đến hiện tại hắn ta chiếm hết nổi trội, nhà ngươi chỉ có thể chui vào một xó mà ở thôi, đáng thương thật!
- Ngươi bớt ở đó châm chọc, có giỏi thì đánh một trận đi
Nàng đợi chính là câu này của hắn ta, dạo này phải nói nàng ngứa tay rồi, có đứa ngốc lại đưa đầu cho nàng đánh, tội gì mà tha cho hắn ta.
- Đánh thì đánh, ta sợ nhà ngươi sao
Tần Sinh chẳng đấu võ mồm lại nàng liền dùng vũ lực để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-tu-luu-manh/3648108/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.