Ngày thi đấu hôm sau, Kiều Thanh Viễn vẫn đi cùng Lâm Việt Nhiên đến đài truyền hình, Lưu ca không đi cùng.
Người bên ngoài đài truyền hình chỉ coi Kiều Thanh Viễn là trợ lý của Lâm Việt Nhiên, trong lòng không ngừng cảm khái giá trị nhan sắc của nhân viên công tác năm nay đều xuất sắc* vậy sao.
*Raw 卷【juǎn】 từ này tui tra thì là cuốn sách, bài vở, nhưng tui thấy sai sai sao ý, cũm không biết như nào nên để "xuất sắc", ai biết thì bảo để tui sửa với.
Có lẽ vì sau khi chương trình phát sóng đã nhận được phản ứng rất tốt, nhân viên công tác đối với Lâm Việt Nhiên càng thêm tò mò, nhưng có lẽ họ đã được bên trên nhắc nhở, vậy nên cũng không làm ra hành động gì quấy rầy anh.
Bởi vì Lâm Việt Nhiên là tuyển thủ đá quán thành công của trận đấu trước, nên kỳ này là người đầu tiên xuất hiện.
Chờ Kiều Thanh Viễn đeo khẩu trang màu đen đi theo anh trên hành lang sau hậu trường, nhẹ nhàng nói một câu, "Thả lỏng hưởng thụ sân khấu."
Lâm Việt Nhiên gật gật đầu, nghe ra căng thẳng không dễ bị phát hiện trong lời nói của Kiều Thanh Viễn, nhìn ra Kiều Thanh Viễn kỳ thật so với mình mới là người tham gia thi đấu còn khẩn trương hơn.
Anh nói, "Bé con, em khần trương sao?"
"Vâng." Kiều Thanh Viễn không muốn nói dối, lại cảm thấy mình như vậy có chút mất mặt, hắn ở trước mặt Lâm Việt Nhiên lẽ ra phải trầm ổn bình tĩnh, không nên lo được lo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-chieu-moi-kich-ban-cua-em/2702380/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.