Tất Phàm Trần là một người lạnh lùng, nhiều người đã từng nói chuyện với cậu đều nói cậu khó gần, bốn chữ "không quen chớ gần" giống như ịn lên trên mặt.
Cậu rất ít đụng chạm tay chân với người khác, càng đừng nói chi là bị người ôm lấy từ phía sau. Kích thích làm cậu tê dại hết cả người, đầu óc nhất thời trống rỗng.
Còn chưa kịp nói gì, con thủy quái bỗng nhiên dừng lại trước mặt cậu, đứng im cúi đầu xuống.
Cậu giãy dụa thoát khỏi lồng ngực người đàn ông, cau mày nhìn về phía con yêu quái bỗng đứng yên, trong lòng ngờ vực không biết chuyện gì đang xảy ra, cậu bỗng nhiên xoay người, nhìn người đàn ông ở phía sau.
Cậu rốt cục cũng nhìn thấy rõ bộ dạng của người đàn ông ở dưới nước.
Đó là một người có khuôn mặt rất đẹp, ngũ quan anh tuấn, ánh mắt sắc bén. Tóc phía sau anh dài tới eo, bồng bềnh tản ra trong nước. Anh khoác hờ một chiếc áo choàng màu đỏ sẫm hở ngực, mơ hồ lộ ra cơ bắp.
Từ eo đi xuống, là một chiếc đuôi cá với màu sắc cực kỳ bắt mắt. Vảy cá đỏ sậm tạo thành những đường hoa văn phức tạp, càng đến đuôi cá màu sắc càng trở nên trong suốt, như thể đang chiếu sáng trong nước. Đó là một vẻ đẹp vượt quá tầm nhận thức của Tất Phàm Trần.
Tất Phàm Trần tỉnh táo lại, cảm giác kiếm trong tay mình khẽ run, cậu ngừng thở, nhíu chặt mày.
"Tình hình thế nào rồi." Anh cá mở miệng, nhìn về phía Tất Phàm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-toi-di-toi-rat-ngot/2441801/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.