Vừa dứt lời, Cố Hoài chỉ thấy thanh kiếm nhỏ máu trong tay anh Tất khẽ run lên, ngước đầu nhìn, anh của nhóc đang dùng ánh mắt phức tạp nhìn người đàn ông bên cạnh.
Nhóc nhỏ không hiểu gì nên liền hỏi: "Người cũng có thể làm vật nuôi sao ạ?"
"Anh không phải là con người." Thương Loan đúng lúc mà giải thích, chỉ chỉ cái cốc thủy tinh mà Cố Hoài luôn mang theo, "Nhớ cái cốc này không?"
Cố Hoài liếc mắt nhìn cái cốc trong tay mình, chợt cả kinh: "Anh là..."
"Thế cứ coi như là vật nuôi đi." Tư Trường Dạ mới vừa nói xong, liền hắt xì một cái.
Tư Trường Dạ quấn lấy cơ thể gầy gò của mình thật chặt: "Trước tiên đừng bàn tới chuyện này nữa, em sắp chết rét rồi, cứ trở về đã nhé? Muốn tắm nước nóng quá!"
"Về thôi." Tất Phàm Trần nhìn xung quanh, nói: "Những chuyện khác ngày mai lại tính."
Khắp nơi trên quảng trường đều là một mớ hỗn độn, đâu đâu cũng toàn là những cái hố bị rắn lưỡi câu đập mà ra, mấy ngọn đèn đường cũng bị quái vật lật đổ, tối hù một mảnh, Cố Hoài cứ đi vài bước là lại ai nha một tiếng, đi không cẩn thận là giẫm hụt chân xuống hố.
Tư Trường Dạ giống kiểu muốn chạy nhanh, Cố Hoài đuổi theo không kịp cậu trai, cho nên cậu trai lại phải ôm Cố Hoài leo lên lưng Bạch Trạch, huýt sáo nó, một người một chó chạy như bay về khách sạn.
Trên đường chỉ còn hai người, Tất Phàm Trần nghiêng đầu nhìn về phía người đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-toi-di-toi-rat-ngot/2441798/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.