Cảnh Tử Mặc nãy giờ vẫn đứng nguyên bên cạnh há hốc mồm, sắc mặt kỳ quái nhìn Tô Khốn với tinh thần và tư thế như đang xem tuồng; đầu đập vào tủ đầu giường, miệng tru dài một tràng không ngớt, âm điệu run rẩy đến suýt nữa tự nghẹn chết luôn. Cậu không thấy được con quỷ kia đang làm gì thằng bạn mình, càng không thể thấy được biểu cảm của nó khi đối mặt với hàng loạt hành động của Tô Khốn, cũng không nắm rõ mối đe dọa và sự thù địch của con quỷ kia với Tô Khốn có giảm bớt phần nào không. Vì vậy, ngoài việc bất lực đứng nhìn, cậu không biết phải làm gì.
Mãi đến khi thấy Tô Khốn ngồi phịch xuống giường, thoạt nhìn như đã thở phào nhẹ nhõm, nhưng cơ thể vẫn cứng ngắc căng thẳng, Cảnh Tử Mặc lại càng không rõ rốt cuộc hiểu lầm giữa Tô Khốn và con quỷ kia đã được giải quyết hay chưa. Đúng lúc cậu còn đang do dự không biết có nên lên tiếng hỏi không, thì chuông điện thoại đột ngột reo vang.
Tiếng chuông kiểu cũ, chói tai và bén nhọn khiến cả hai giật bắn mình. Trong tình huống này nghe thấy tiếng chuông như vậy, ai cũng sẽ không thoải mái, Cảnh Tử Mặc thậm chí còn đang mường tượng nhỡ đâu nhấc điện thoại lên, bên trong truyền đến không phải tiếng người thì sao?!
Cảnh Tử Mặc do dự nhìn Tô Khốn đang cứng đờ cổ, đôi mắt dè dặt nhìn lên cái quan tài không dám chớp lấy một cái, hai tay vẫn chống lên giường, thoạt nhìn giống như đang thả lỏng, nhưng thực ra ngay khoảnh khắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-quy-moc-to-ly/5257708/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.