Tô Khốn đem những điều mình nghĩ nói với Cảnh Tử Mặc, khoé miệng Cảnh Tử Mặc giật giật, nửa ngày sau mới thốt ra được một câu: “Nuốt ngọc làm gì? Tự sát à?”
Tô Khốn: “… Hắn đã chết rồi, mày hận người ta đến mức muốn người ta chết thêm lần nữa mới chịu sao?” Đối với loại người có mạch não không bình thường này, căn bản không thể trông đợi nó nắm bắt được trọng điểm.
Tô Khốn trầm ngâm chốc lát rồi sờ cằm nói: “Rõ ràng là phi vật chất, xuyên tường còn dễ hơn xuyên giấy, vậy sao miếng ngọc đó có thể theo thực quản trôi đến tim mà không phải trực tiếp rơi xuống chân luôn nhỉ?”
Thực tế chứng minh, tình trạng không nắm được trọng điểm của thanh niên họ Tô này còn nghiêm trọng hơn người khác nhiều.
Còn chưa đợi hai người giằng co xong vấn đề họ đang nghĩ, thì đã nghe thấy có một âm thanh lạ truyền đến từ phòng của Tô Khốn. Âm thanh ấy giống như có v*t c*ng đặt lên bàn, phát ra tiếng “cạch” nhỏ. Hiệu quả cách âm của những căn nhà trong tiểu khu cũ kỹ này quả thực tệ đến mức không thể chấp nhận được, âm thanh kia tuy không lớn, nhưng hai người đang ở trong phòng Cảnh Tử Mặc vẫn nghe thấy rõ ràng.
Tô Khốn gần như theo phản xạ có điều kiện nhảy dựng lên, trong lòng thầm oán thán: Sau này chắc mình sẽ bị ám ảnh với mấy tiếng động kiểu này mất thôi, hai ngày nghe ba lần, lần nào cũng suýt mất mạng!
Thực ra lúc họ ném cái quan tài đó đi trong lòng chỉ nuôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-quy-moc-to-ly/5257707/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.