Tô Khốn ngủ rất chập chờn, giấc ngủ của cậu nông đến mức mỗi khi Cảnh Tử Mặc ở cách vách nửa đêm tỉnh dậy đi vệ sinh hay uống nước cậu đều nghe thấy.
Dạo trước từng có vài lần Cảnh Tử Mặc đi họp lớp, chơi đến rạng sáng mới về, lúc bước vào nhà hắn luôn cố gắng mở cửa một cách khẽ khàng nhất, nhưng lần nào cũng thấy Tô Khốn mơ màng từ phòng ngủ lò dò đi ra, hỏi hắn một câu: “Về rồi à?”
“Dậy làm gì?” Một hai lần, Cảnh Tử Mặc còn tưởng là do Tô Khốn tỉnh dậy đi vệ sinh, vừa hay gặp hắn. Nhưng nhiều lần rồi thì không nghĩ vậy nữa, chẳng lẽ lần nào cũng trùng hợp như vậy?
“Đang ngủ thì nghe thấy tiếng chìa khóa mở cửa, nên ra xem chút.”
Cảnh Tử Mặc – người một khi đã ngủ rồi thì trời sập cũng không tỉnh – cảm thấy lạnh cả sống lưng: “Có chắc là mày ngủ thật không đấy? Tiếng chìa khóa c*m v** ổ khoá mà cũng nghe ra, mày là chó à, tai thính vậy?!”
Tô Khốn chỉ có thể bất lực giải thích: “Mày thử nửa đêm bị trộm leo cửa sổ vào nhà mười lần xem, còn ngủ được nữa thì tao đổi họ theo mày.”
Cảnh Tử Mặc gật đầu: “Được.”
Tô Khốn: “…”
Đó là vào ngày thường, huống hồ gì là đêm nay, Tô Khốn vốn dĩ ôm tâm trạng bất an mà dần dần thiếp đi, đương nhiên càng dễ bị đánh thức hơn. Cái tiếng “cạch” nhẹ nhàng đó khi lọt vào tai cậu, hiệu quả chẳng khác nào một tiếng sấm giáng xuống đầu, đánh bay ba hồn sáu vía của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-quy-moc-to-ly/5257696/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.