Mùa hè năm nay dường như oi bức hơn mọi năm, chỉ cần động đậy một chút thôi là mồ hôi tuôn ướt đẫm cả người. Ve sầu kéo nhau thành đàn nấp trong những vạt cây xanh của tiểu khu cùng ngân tiếng kêu râm ran, lúc thì vang lên dồn dập, lúc thì im bặt, khiến lòng người càng thêm bức bối, đến tối cũng không yên.
Chiếc quạt trần trên đầu không biết đã lâu năm đến mức nào, cánh quạt cũ kỹ kẽo cà kẽo kẹt không ngừng, Tô Khốn vẫn luôn lo lắng có ngày cái quạt kia không chịu nổi nữa mà rớt xuống, đập thủng đầu cậu.
Nhưng cậu thà bị quạt đập chết còn hơn nóng chết.
Lúc này cậu đang ngồi khoanh chân trên một tấm chiếu trải giữa phòng khách, hưởng thụ chút hơi gió yếu ớt từ cái quạt nát chẳng giúp hạ nhiệt được bao nhiêu, mặt mày méo xệch nhìn cái thùng carton chuyển phát nhanh đang đặt trước mặt.
Cái thùng ấy khui ra được một lúc rồi, băng dính niêm phong bị xé toạt, vo thành một cục nằm lăn lóc một bên. Thùng carton thì bị cắt dọc theo các cạnh, biến thành một miếng carton nhàu nhĩ, nằm trên chiếu. Cạnh đó còn có một cái kéo mũi nhọn cán đỏ dính đầy vụn giấy carton.
“Đúng là cách khui hàng của dân thô thiển, cái gì rơi vào tay mày cũng thành đống bừa bộn như vậy mới chịu hả?” Cảnh Tử Mặc ngồi vắt chéo chân trên chiếc ghế sô pha đơn bằng gỗ bên cạnh, tay cầm một cái dũa móng, vừa mài móng tay, vừa ghét bỏ nhìn tấm chiếu bị Tô Khốn bày bừa lộn xộn.
Tô Khốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-quy-moc-to-ly/5257695/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.