Từ Kê sửng sốt vài giây, cứ như đứa nhỏ trước mặt ông là ai đó xa lạ.
Mặt của ông càng ngày càng dữ tợn, sau một phen chuyển đổi đủ mọi loại biểu cảm khác nhau, nó trở về dịu dàng như bình thường.
“Hai người sẽ không thành công.” Ông ôm túi vào lòng, chật vật ngồi trên đất: “Tôi đã gửi mọi thứ lên mạng, hẹn lịch đăng cho nó. Nếu hai người bắt tôi lại, tối nay, cả thế giới sẽ biết tên này là một con thú biến thành! Đoán xem, sẽ có bao nhiêu người xem cậu là ngoại tộc, đưa cậu lên bàn thí nghiệm?”
Từ Kê rất chắc chắn, trong lòng có tính toán.
Hạng mục bí mật này được tất cả lãnh đạo trên thế giới bảo vệ, bây giờ ông nắm chốt mở của nó trong tay.
Rất có cảm giác thành tựu!
Văn Tranh: “….”
Bắc Tư Ninh: “….”
“Ông ta điên rồi hả?” Bắc Tư Ninh quay đầu hỏi Văn Tranh: “Ta mà sợ cái này?”
Văn Tranh nghĩ một chút: “Vẫn không nên thì hơn. Nhưng so với việc thả ông ta ra, em cảm thấy…”
“Đăng đi.” Bắc Tư Ninh tiếp lời.
“?” Từ Kê trợn tròn mắt, bọn họ không sợ ư?
Cả con phố đã bị sơ tán khẩn cấp, các thế lực khắp nơi bao vây nơi này. Càng càng càng nhiều tiếng bước chân vang lên, súng ống nhắm thẳng vào chính giữa đang giằng co.
Các lãnh đạo cũng hớt ha hớt hải chạy đến, ai cũng mồ hôi mồ kê đầm đìa, chuyện gì đây!?
Đã bảo là quét sạch mà vẫn để cá lọt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1895027/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.