Từ Kê ốm đi rất nhiều.
Đây là nhận xét đầu tiên của Văn Tranh khi thấy ông.
Trước kia Từ Kê cũng ốm, nhưng đó là trạng thái gầy gò của bình thường, chứ không phải như bây giờ, hai má hóp lại, xương cổ tay đâm ra, da cũng nhão hơn.
Mới có nửa năm không gặp mà Từ Kê đã từ một người trung niên thành một người già.
Nhưng năm nay ông chỉ mới hơn bốn mươi.
Y học phát triển khiến tuổi thọ con người được kéo dài, người trẻ tuổi cũng quan tâm đến vấn đề chăm sóc cơ thể hơn, khiến bọn họ chưa quá năm mươi thì sẽ không lộ bất kì dấu vết gì. Từ Kê cũng từng rất đẹp, ngoại trừ dáng người gầy yếu do không thường vận động, ông nghiêm chỉnh phong độ và vô cùng nhanh nhẹn. Tràn đầy sức sống hơn bây giờ.
Có thể thấy mấy ngày nay ông cũng không tốt lành gì.
Văn Tranh nhìn thẳng vào mắt ông, đôi mắt anh không có bất kì biểu cảm nào, tim lại đập như trống.
Dạ dày bắt đầu co rút, phản ứng sinh lý cũng như ghê tởm bị đè xuống cùng với lửa giận, giống một chai coca bị lắc mạnh, làm anh phải dùng hết sức mới có thể dậy nắp chai lại.
Anh rủ mắt, nhỏ giọng ừ một tiếng, giơ tay chuẩn bị mở cửa.
Nhưng giơ tay lên rồi mới phát hiện đầu ngón tay run rẩy. Anh bèn rút tay lại.
Chưa đến lúc giằng co với ông. Văn Tranh tự nhắc nhở bản thân, nhất định không thể lộ sơ hở.
“Cậu vào trung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1895026/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.