“Ai gọi?”
Sau khi đùa giỡn xong, mèo tinh lười biếng kéo ghế ngồi trước cửa nhà bếp chờ Văn Tranh nấu trứng chiên nấm mèo ăn.
Tiếng xèo xèo của dầu vang khắp gian bếp, Văn Tranh trả lời hắn: “Của ngài Lưu.”
“Ông ta tìm em làm gì?” Bắc Tư Ninh không ghét cũng chả thích lão già này, nhưng khi Văn Tranh còn sống trong xã hội thì hắn buộc phải thừa nhận địa vị của đối phương.
“Nói chuyện của anh.”
Văn Tranh gọi Bắc Tư Ninh vào xới cơm rồi thản nhiên trả lời.
Bắc Tư Ninh giương tai lên, khó hiểu ừ một tiếng?
“Tạm thời anh đừng quan tâm đến chuyện đốt phòng sách, đây không phải chuyện quan trọng, chuyện viện nghiên cứu mới quan trọng.” Văn Tranh gắp miếng trứng: “Đang định nói với anh đây, đối phương đã lên kế hoạch trộm gien của anh để nghiên cứu rồi, mấy ngày tiếp theo phải cẩn thận, không được để rơi dù chỉ một sợi tóc.”
Bắc Tư Ninh hoàn toàn không chú ý đến khúc sau, chỉ mất hứng lên tiếng: “Cái gì mà đốt phòng sách không quan trọng, cái này không quan trọng thì còn gì quan trọng?’
Văn Tranh bó tay nhìn hắn: “Không quan trọng vì Từ Kê đã thừa nhận ông ta làm, phòng sách cũng không trở về như cũ được. Mật mã kia làm sao có thể quan trọng bằng anh?”
Bắc Tư Ninh: “…”
Mặt mèo tinh đỏ bừng, đuôi cũng sắp dựng đứng lên, không hổ là nhân loại hắn nuôi, rất biết cách ăn nói, nói như vậy nhiều hơn đi!
Nhưng hắn nghĩ đến gì đó, bèn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1895024/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.