Văn Tranh không nói gì, chỉ nhận bó hoa nấm mèo rồi mang vào bếp.
Tuy không biết Bắc Tư Ninh tại sao lại tặng nấm mèo cho anh, nhưng chắc mèo tinh muốn ăn nên anh lấy một ít ra ngâm vào chén nước lớn.
Bắc Tư Ninh không thèm nói với anh câu nào đã chạy đi đâu không biết, Văn Tranh không giận, ngược lại còn lo hắn giận. Lúc nào anh cũng bảo hắn là không được gạt anh, phải dựa vào anh, kết quả anh lại tự giam mình trong thói quen cũ.
Lẽ ra anh phải bàn bạc với Bắc Tư Ninh khi hắn về, chứ không phải tự mơ màng nghĩ cách rồi tự tiêu hoá vấn đề, tìm người giúp đỡ cũng tìm Wendy chứ không phải tìm hắn.
Từ đó về sau Bắc Tư Ninh cứ không vui, có phải hắn thấy anh không tin hắn hay không?
Hôm nay cũng thế, gọi điện thoại thì không bắt máy, đi đến giờ mới về, còn cầm theo một bó hoa nấm mèo khó hiểu. Rốt cuộc hắn đang ám chỉ cái gì?
Văn Tranh đứng trong nhà bếp suy nghĩ một hồi, cuối cùng lại mở điện thoại search ngôn ngữ “hoa nấm mèo”, tận mười phút sau mới ngừng hành vi ngu si này của mình lại.
Anh quyết định đi hỏi Bắc Tư Ninh có ăn tối hay không.
Vừa ra đã thấy phòng khách trống trơn, điều khiển từ xa cũng không có dấu hiệu từng được sử dụng.
Văn Tranh hơi thấp thỏm, sau khi nghe thấy phòng sách có tiếng rất nhỏ thì đẩy cửa, vừa vào được một bước đã khựng lại.
“Anh đang làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1895023/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.