Cái hộp đựng dây chuyền đang được Văn Tranh nắm chặt sau lưng nóng bừng, nóng đến mức làm tay anh phỏng nặng.
Đầu anh bây giờ như khi kết thúc một ván game ghép 3, pháo bông nổ đùng đùng, thi thoảng lại có vài câu “Anh ấy nói cái gì?” “Ảnh thích mình!” “Mình là ai đây là đâu.” xuất hiện.
Con người trời sinh đã thích những thứ đẹp đẽ, huống chi là người mình thích đang nhìn mình với ánh mắt trông ngóng, trong tay người ấy là món quà tuy không biết lấy đâu ra nhưng chắc chắn đã tốn rất nhiều thời gian để chọn lựa mới dám đặt vào tay mình.
Không ai có thể chống lại được.
Cho nên điều kiện kỳ cục kia của hắn… bị Văn Tranh bỏ qua.
Thích hắn thì hắn sẽ thích lại? Trên thế giới này có điều kiện nào dễ hơn cái này ư?
Sao có thể có người không thích hắn được? Ai mà không thích hắn? Văn Tranh tin chắc mình đi trên đường, kéo một ngàn người thì hết chín trăm chín mươi chín người thích hắn, người còn dư chắc chắn bị mù.
Văn Tranh nghĩ lung tung, huống chi đã sống chung một khoảng thời gian rồi, không thích hắn là chuyện không thể. Mặc dù hiện tại hắn đã xé bỏ lớp vỏ bọc hoàn mỹ xinh đẹp của mình, yêu thích của Văn Tranh với hắn vẫn không nguôi.
Nhưng anh lại luyến tiếc, mèo tinh đã là tạo vật đẹp đẽ nhất từ khi ra đời, chỗ đứng thích hợp nhất với hắn là trong đám người, toả sáng lấp lánh và được tất cả mọi người yêu thích.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1895002/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.