Hai tháng trôi qua, chỉ còn chín mươi sáu học viên bước vào kì kiểm tra sàng lọc cuối cùng. Tất cả đã tách ra thành từng nhóm huấn luyện riêng chứ không chung như ban đầu.
Văn Tranh cầm thông báo của đội trưởng Lạc đến phòng huấn luyện đánh cận chiến tìm Bách Sương.
Bách Sương bị thương nên không thể tham gia huấn luyện thể chất chung với mấy người Văn Tranh, bình thường cứ đi không thấy bóng về không thấy hình, lúc nào cũng không vươn một giọt mồ hôi, tay cầm cây kem xuất hiện trong sân huấn luyện, đã thế còn xách cả ghế theo, làm mấy người đang huấn luyện cay lắm mà không làm gì được.
Thành viên trong tiểu đội của Văn Tranh, lấy Vương Duy Nạp cầm đầu, lần nào thấy Bách Sương cũng nghiến răng nghiến lợi trèo trẹo, răng cũng mẻ hết một góc.
Sau này Bách Sương tự thấy nếu còn thế nữa sẽ bị trùm bao bố đánh, cho nên hắn chủ động xin được huấn luyện cơ sở gì gì đó cho tân binh.
Văn Tranh đẩy cửa đi vào, vừa vào đã thấy mười mấy người trưng biểu cảm sống không còn gì luyến tiếc giãn cơ, tứ chi quấn hết vào nhau nhìn nhức mắt vô cùng.
Người ở giữa chống ngược tay ra sau thành tư thế bánh xe, Bách Sương đang rất vô lại dùng bụng của người ta làm ghế ngồi, tay hắn bấm điện thoại, chân thì không chạm đất, làm cơ thể không có điểm tựa, bắt eo của người kia phải gánh toàn bộ sức nặng của hắn.
Miệng vẫn không quên rên rỉ: “Ôi chao, chưa được bằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1895001/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.