Hôm sau, chị của Dư Tấn chạy vội đến.
Văn Tranh đang lạnh mặt ngồi ăn chung bàn với Dư Tấn, lúc Bách Sương và Đặng Phác Ngọc dắt cảnh sát đến nhìn thấy cảnh tượng này thì đơ người.
Bách Sương không biết nội tình thế nào nên khá bất ngờ, bèn đùa bảo: “Chậc, không muốn cho người ta gặp chị mình à?”
Văn Tranh và Bắc Tư Ninh nhìn nhau, cả hai đều không biết nên nói thế nào để không kích thích đến Dư Tấn đang ngồi trên giường bệnh.
“Không sao đâu.” Dư Tấn bỏ tô cháo đã hết trong tay xuống, mỉm cười nói: “Không phải… như vậy. Tôi có thể gặp chị ấy.”
Mặc dù tên này hôm qua còn làm chuyện ngu ngốc nhưng Văn Tranh không hề đối xử nhẹ nhàng với anh ta. Chuyện của mình thì tự mình giải quyết, nếu đã nói có thể vậy cứ thế mà làm. Anh dọn hộp cơm rồi ra ngoài theo mọi người.
Trong hành lang, cảnh sát mặc thường phục dắt theo một cô gái ăn mặc khá thời thượng đi về phía bọn họ, Văn Tranh không nhịn được bước chậm lại cho đến không khi đối phương đi ngang qua anh.
“Giống không?” Bắc Tư Ninh hỏi.
“Khó nói.” Văn Tranh ném bịch rác vào thùng rác trong hành lang.
Có lẽ khi còn bé họ rất giống nhau, nhưng dậy thì xong lại trải qua cuộc sống khác nhau, cặp song sinh đã có vẻ ngoài khác nhau một trời một vực.
Dư Lam trang điểm nhẹ, lớp trang điểm có hơi cẩu thả, có lẽ do cô chạy vội đến, mặt mày vừa lo lắng vừa gấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1894994/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.