Đại Hắc!” Văn Tranh tức giận hét lớn: “Về ngay!”
Đầu bên kia im lặng hai giây, đột nhiên vang lên tiếng tút tút rồi mất kết nối.
“………..” Văn Tranh tức đến độ muốn ném điện thoại xuống đất, vào thời khắc mấu chốt thì nhịn xuống, gấp rút gọi taxi không người lái chạy thẳng về phía sở nghiên cứu.
Ban đêm không có khách nên taxi còn hoạt động rất ít, Văn Tranh phải chạy qua hai ngã tư đường mới nghe thấy thông báo đã tìm được xe. Chưa đợi xe đậu lại anh đã mở cửa chui vào, rầm một tiếng đóng cửa lại.
Anh vừa thở hổn hển vừa tiếp tục gọi nhưng Bắc Tư Ninh không nghe điện thoại. Văn Tranh như đang thi xem ai kiên nhẫn hơn với Bắc Tư Ninh, anh tiếp tục gọi hơn mười phút nữa, lúc này điện thoại báo không liên lạc được ngay lập tức, Bắc Tư Ninh tắt máy.
Ngang bướng nhỉ.
Tắt máy nhỉ!
Chuyện tốt không học học cái quái này làm gì, ai dạy đây!?
………mình dạy.
Văn Tranh cắn răng ném điện thoại lên ghế phó lái bên cạnh, móc chai nước suối miễn phí trong xe ra ngửa đầu uống mấy ngụm, cố gắng làm nhịp tim mình bình thường lại.
Xe taxi tự động lái cũng không phải xe siêu tốc, cho dù anh có muốn độn thổ đến sở nghiên cứu ngay lập tức cũng chỉ có thể suy nghĩ chứ không hành động hóa nó được.
Chỗ đó là ngoại ô thành phố, còn hơn nửa tiếng nửa mới đến được, tình trạng không biết nên làm gì bây giờ khiến anh không tỉnh táo,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1894982/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.